Make your own free website on Tripod.com

Bản quyền : TBG. Cập nhật ngày :03/29/2002  

Xin cảm ơn mọi ư kiến đóng góp, bài viết, tranh ảnh.

 

Mưa buồn

 

Vân Anh

 

"Có lúc sương chiều, lúc nắng mai,

Lúc mưa tầm tă, lúc se trời

Ḷng tôi thăm thẳm như chiều Hạ

Theo gió vô hồn bay khắp nơi" (1)

Lúc nào tôi cũng thấy ḿnh buồn vu vơ, nhiều khi tôi tự thấy nỗi buồn ḿnh rất đỗi vớ vẩn. Có những lúc giữa chốn đông người, ồn ào, náo nhiệt tôi thấy ḿnh lạc lơng như cô gái quê lần đầu ra tỉnh nhút nhát, sợ sệt trong mê cung phố thị chật chội quay cuồng. Tôi thích ẩn ḿnh ở những nơi yên vắng, cô tịch như đi ngắm tượng trên chùa, đi xem tranh, đi ngắm hoa ngoài cánh đồng, đi lang thang trên những triền đê vắng ở ngoại thành, thấy vui thích khi cỏ may bám đầy ống quần. Một ḿnh tôi lang thang với tôi. Tôi không biết tôi đang kiếm t́m ǵ. Tôi đến với sự cô đơn để t́m niềm vui cho cuộc sống hay phải chăng tôi đang đi t́m tôi. Có điều tôi biết rất rơ: Tôi yêu cuộc sống này lắm lắm, yêu đất nước quê hương tôi, yêu những người thân của tôi, những ngôi nhà, những con phố, những hàng cây, tôi yêu lắm các bạn của tôi, t́nh yêu tôi dành cả cho những em bé nghèo bất hạnh, những người dân có cuộc sống cơ cực tôi gặp trên mỗi nẻo đường đi....

 

***

 

Trước kia tôi là người kín đáo và rụt rè. Yêu mến hay kính phục ai cũng không dám bày tỏ t́nh cảm, sự ngưỡng mộ của ḿnh bởi tôi sợ nếu nói ra tôi sẽ nhỏ bé đi trong mắt họ (bạn thấy tôi nghĩ buồn cười quá phải không), vả lại đề cao người khác mặc dù là thật ḷng cũng không phải là điều tôi thấy dễ làm nhưng rồi lớn lên, đi làm, cuộc sống đă giúp tôi học hỏi thật nhiều điều. Sống chân thành, cởi mở với mọi người tôi thấy ḿnh thật hạnh phúc khi có nhiều bạn tốt bên cạnh. Cám ơn đời đă cho tôi gặp những người bạn tôi. Những lời an ủi, chia sẻ trong lúc vui buồn cũng trân trọng như sự cảm thông không thốt thành lời bởi tôi biết dù bạn không nói ra nhưng tôi luôn có bạn ở bên.

 

Lúc này ngoài trời đang mưa, mưa phùn bay lất phất như thể Xuân đang đến vậy. Nhưng Thu chưa tàn, Đông chưa qua th́ làm sao Xuân tới được đây. Buồn quá! nhất là lúc công việc rỗi răi, ngồi nghe nhạc không lời và ngắm nh́n trời mưa qua cửa sổ pḥng làm việc. Thấy thế giới trước mắt bị bó hẹp trong khoảng không gian của bức tường toà nhà đối diện. Tôi lại muốn viết một cái ǵ đó ....

 

***

 

Tôi thích những lúc đi làm về lang thang một ḿnh, thong thả, chậm răi thả xe ngắm phố phường, nh́n người, xe qua lại hối hả, tấp nập. Thấy thật thương những người lao động lam lũ, vất vả, tất bật ngược xuôi kiếm sống. Đi đường đôi lúc tôi thường hay nghĩ vẩn vơ đến cái chết. Một ngày có biết bao nhiêu tai nạn giao thông xẩy ra và ai biết trước được để mà tránh. Vào một ngày đẹp trời nào đó không biết tôi sẽ chết ra sao nhỉ. Tôi hay lơ đăng khi đi đường nên rất sợ gặp phải những hố ga đang được sửa chữa dở dang trên đường. Nắp hố mở rộng ra, được ngụy trang bằng vài ba cành cây nhỏ cuốn vải phất phơ trông như cờ phướn mời gọi kẻ lơ đăng nào đó do sơ sểnh mà sa chân xuống dạo chơi hố. Tôi đă nghĩ một ngày nào đó ḿnh chẳng may ngắm cây, ngó người không nh́n đường rất dễ bị sa chân xuống hố. Chắc khi đó trông tôi tệ lắm. Người toàn mùi nước cống át mùi nước hoa dịu nhẹ tôi hay dùng. Nếu bị chết sặc trong nước cống đen ng̣m, tanh tưởi th́ quả là ghê thật chỉ nghĩ đến thôi đă sợ rồi. Đưa tiễn một người ra nghĩa trang tôi lại tưởng tượng không biết sau này ḿnh chết, ai sẽ đứng sau quan tài, ai người đi theo bê ṿng hoa cho tôi, và ai sẽ khóc tôi?!. Ṿng hoa tôi sẽ toàn mầu trắng, bạn thân tôi sẽ th́ thầm to nhỏ: "tội nghiệp cho con bé c̣n trẻ thế ....". Không biết hồn tôi siêu thoát có bay lượn trên cao nh́n xuống được trần gian không nhỉ, có như các thiên thần trong phim tôi được xem. Nằm dưới ḷng đất sâu làm bạn với giun, với dế tôi có bị lạnh không?...

 

Tha ma

lúp xúp mộ

rậm ŕ cỏ dại (2)

 

***

 

Ngày xưa tôi rất thích những buổi đi học về gặp trời mưa. Bọc cặp sách trong áo mưa thật chặt rồi hối hả đạp xe vù vù về nhà để cảm nhận được những tia nước mưa quất mạnh vào mặt làm cho rát bỏng, về đến nhà lại chạy ù ra sân tắm, vui đùa cùng lũ trẻ con trong xóm. Sau này lớn lên, khi đi làm rồi tôi không c̣n hay đi mưa như vậy nữa v́ sợ mưa làm bẩn quần áo đẹp, sợ mưa làm ướt giầy tôi đi. Tôi thật tầm thường khi sợ mưa như vậy đó. Nhưng những lúc buồn gặp trời mưa tôi vẫn thích đi t́m cảm giác ngày xưa để được đắm ḿnh trong không khí mưa của những ngày c̣n đi học để được vui như thuở nào.

 

Bây giờ tôi thích đi xe máy lang thang trong đêm, chỉ tôi với đêm tối bao quanh. Tôi ước ǵ cả thành phố ch́m trong giấc ngủ chỉ c̣n lại tôi lang thang trên phố vắng không người. Tôi nói chuyện với bạn tôi về thành phố ngủ của ḿnh. Bạn bảo thế th́ quả là khó. Người lương thiện th́ đă đi ngủ hết chỉ c̣n lại trong đêm đen, phố vắng, những kẻ bất lương hắc ám mà thôi. Buồn nhỉ! Có lẽ nào tôi cũng sẽ làm người ta lầm tưởng một cô gái đi ăn sương về muộn.

 

***

 

Bây giờ tôi mạnh mẽ hơn ngày xưa rất nhiều và cả tự tin nữa. Ngày xưa, lại ngày chuyện ngày xưa tôi nhút nhát, rụt rè, hễ có ai trêu là đỏ bừng mặt và không chống trả lại được. Mặt tôi là kẻ tố giác những suy nghĩ của tôi. Cách đây chỉ năm thôi, nghe kể chuyện bậy tôi cũng đỏ mặt nhất là lúc có mặt bọn con trai mặc dù bề ngoài th́ tôi làm ra vẻ tỉnh bơ kiểu như chuyện ấy ta cũng thừa biết có ǵ đâu mà phải ngượng nhưng không hiểu sao tai cứ bừng đỏ. Tuy không thể góp vui bằng những câu chuyện bậy nhưng tôi không c̣n đỏ mặt nữa. Mọi người khen tôi tiến bộ hơn xưa nhiều. Không biết như thế là tốt hay là xấu nhỉ?!. Trong thẳm sâu tâm hồn ḿnh, tôi biết tôi vẫn là tôi của ngày nào.

 

***

 

Có lần H. Dung nhắn tôi viết về Hà Nội lúc đang vào thu, ngay chiều hôm ấy tôi đă đi t́m cảm giác Thu về nhưng không may cho tôi, tôi đi và chỉ thấy nắng vàng gay gắt, chói chang rải lên mặt đường nhựa nóng bỏng, những hàng cây đứng im ĺm chịu nắng, không khí oi nồng của những ngày hè vẫn c̣n. Tôi đă viết, tưởng tượng ra một mùa thu Hà Nội của tôi nhưng rồi lại thôi không gửi cho mọi người. Thu của tôi là "Mùa Thu Vàng" của Levitan với rừng cây thân thẳng tắp, lá vàng phủ đầy cành, với ḍng sông uốn lượn quanh co t́m chảy về nguồn nơi tít tắp chân trời, với mặt nước soi bóng bầu trời xanh nhạt nhoà mây trắng bay. Cỏ cây, hoa lá một màu vàng úa đă rơi rụng nhưng c̣n khát khao sự sống đang cuốn ḿnh theo gió vui đùa cùng lá trên cao. Xa xa một hai ngôi nhà nhỏ nép ḿnh bên b́a rừng. Cảnh thật đẹp mà cũng cô liêu. Trong mịt mờ nơi xa, tôi như thấy ḿnh đang rong ruổi trên những nẻo đường nơi núi rừng trùng điệp. Thân thương làm sao những bụi tre Tây Bắc vàng óng chạy men theo mép ruộng lúa nương, dọc theo con suối toả bóng vàng xuống ḍng nước, những guồng nước quay đều, những ống bương dẫn nước vắt vẻo ngang đường, văng vẳng xa xa là tiếng mơ ḅ, mơ trâu kêu lóc cóc vang khắp sườn núi, những mảnh ruộng bậc thang h́nh ṿng cung phủ đầy mầu vàng của lúa giữa núi rừng âm u, xanh xám một chiều Thu. Màu vàng của cuộc sống. Ḱa, một bầy em nhỏ đang nô đùa chờ cơm tối trước sân nhà. Trong cái se lạnh của rừng núi, của sương chiều, giữa đơn độc núi rừng, người lữ khách là ta bỗng thấy ấm ḷng khi nh́n những làn khói lam lan toả từ nóc nhà quện với sương chiều như càng làm cho cảnh vật thêm hư ảo, làm cho bước chân người lữ thứ thêm vấn vương, chạnh ḷng khi thấy trong ngôi nhà kia là bếp củi rực lửa hồng, là nồi cơm đang chín tới, là cảnh gia đ́nh sum họp đầm ấm....

 

Thu của tôi là màu vàng của lúa trong mùa gặt, của những cánh đồng lúa vàng rộm bát ngát trên đường Láng Hoà Lạc, là h́nh ảnh những chiếc xe ḅ chất đầy lúa lúc lỉu đi về trên con đường đê vào làng. Dung ơi, bây giờ Hà Nội nóng lạnh thất thường nên chẳng thể phân định thật rơ Thu đă đến hay chưa chỉ có mùi hoa Sữa không giấu được cứ nồng nàn báo Thu sang. ...

 

***

 

Bạn đă bao giờ thức vào lúc hai giờ sáng, dậy dắt xe ra khỏi nhà, lôi một người bạn cùng ḿnh đi chơi chợ đêm của một ngày đầu thu chưa. Một hôm nào đó bạn hăy thử đi xem sao. Tôi vẫn biết rằng vào lúc mà cả thành phố đang ch́m đi trong giấc ngủ th́ vẫn c̣n có rất nhiều người đang phải làm việc. Những người công nhân làm ca đêm, những người bảo vệ, những người bán hàng ăn, những kẻ bất lương như bạn tôi nói, những người đi chơi khuya như tôi....và cả những người bán hàng ở chợ đêm mà tôi sắp tới... nhưng tôi không thể nghĩ rằng vào một giờ sớm như thế đă có người di thu nhặt rác. Một cô bé trông gầy g̣ mảnh khảnh, mặt bịt kín khăn, đầu đội nón, đi xe đạp, đang cúi gập người trên đống rác đầu phố bới t́m. Em t́m ǵ hỡi cô gái nhỏ?!. Em t́m miếng cơm, manh áo cho mẹ cha, cho ngựi thân, cho tương lai của em. Tôi khâm phục em, cô bé ơi.

 

Đường phố đêm nhưng rất sáng. ánh sáng nhờ nhờ chứ không tối đen thui như tôi vẫn thường nghĩ khi nhớ đến chuyện của Ngô Tất Tố miêu tả về cái đêm chị Dậu lao ra khỏi nhà cụ cố?. Anh sáng trắng từ đèn cao áp hắt xuống đường nhựa xám ướt sương đêm cùng với không khí se se lạnh làm tôi rùng ḿnh. Tôi đi trong đêm mà vẫn thấy rất sáng, ước ǵ trời tối một chút để có thêm cảm giác sợ hăi. Đă thấy loáng thoáng, lác đác có xe máy phóng vụt qua, xe đạp ở phía trước, sau xe chỗ đèo hàng buộc thanh gỗ bắt ngang với một bao tải rỗng. Đoán chừng như họ cũng đang trên đường đi đến chỗ tôi sẽ tới. Tôi cùng bạn ṿng lên đường đê phía ngoài để xem không khí của người đi chợ đêm, xem họ sẽ đi từ phía nào tới. Trên đê, đă thấy từng tốp các bà, các cô áng chừng như đi mua hàng về để bán ở chợ nhà đang nói chuyện rôm rả. Tôi đi sát vào một chị hỏi có phải chị đang đi chợ đêm không. Chị cười nh́n tôi gật đầu. Nơi tôi đến đầu tiên là chợ Bắc Qua. Dọc hai bên đường đoạn gần chợ, đă thấy rất nhiều hàng rau củ quả bày bán la liệt. Chúng tôi quyết định vào sâu trong chợ. ở đây chất đống nào là cà rốt, xu hào, ớt xanh đà lạt, măng,...tất cả những loại rau quả bầy bán ở những chợ lớn trong thành phố. Hoa quả ở đây cũng rất nhiều và phong phú trông thật thích mắt. Những trái hồng chín đỏ mọng, những trái khế to vàng.... Người trong chợ tấp nập vận chuyển hàng, mua mua, bán bán, gánh gánh, gồng gồng xem chừng tất bật. Tôi tiếc là đă lười không rẽ qua văn pḥng lấy máy ảnh đem theo để giờ phải hối hận. Để cho hồn ḿnh ngợp trong những hồng, những cam quít, ổi, khế chúng tôi lại tiếp tục lên đường đến với chợ Hoa đêm trên đường Nghi Tàm.

 

***

 

Chợ hoa đêm ở Nghi Tàm rất đơn sơ giản dị. Chợ nằm trên một khu đất trống trên đường Nghi Tàm. Ban ngày chợ không họp nhưng đêm đến chợ ho?t động nhộn nhịp. Chợ chỉ là mấy dẫy lều quán, tranh che tạm bợ để người bán tránh mưa, tránh gió cho hoa. ở đây hoa thực ra không nhiều chủng loại lắm. Hăy nh́n vào mẹt hàng của một chị bán hoa rong trên phố bạn sẽ thấy đấy chính là những loại hoa chủ yếu được bầy bán ở chợ này. Ta hăy tạm gọi những lều quán là khu vực bán hoa đắt tiền, những loại hoa hay thấy bán trên phố Hai Bà Trưng như Ly, Hồng Môn, Thiên Điểu, Đồng Tiền, Sa lem, Hoa hồng nhập (hay hoa Đà Lạt chẳng biết nhưng thân mập, thẳng, lá to, xanh thẫm)... th́ xung quanh khu vực lều quán là nơi bán hoa rẻ tiền hơn chủ yếu là hoa hồng lai được trồng ở Tây Tựu, Vĩnh Tuy, Thanh Tŕ...Hoa được bán thành từng bó năm hay sáu chục bông. Những chiếc xe máy chở hoa bỗng chốc hoá thành những sạp hàng di động. Hoa được xếp thành chồng, sau những chồng hoa đó là bộ mặt của người nông dân một nắng hai sương trên cánh đồng. Người bán hoa là vậy nhưng tôi thấy cũng chẳng khác là bao so với người mua hoa. Trông họ cũng lam lũ, vất vả như những người nông dân bán hoa kia. ư nhỉ, nếu không thế th́ họ đă chẳng phải thức khuya, dậy sớm đi mua hoa để bán, để mưu sinh...

 

***

 

Tôi có cơ hội được đi chơi chợ Hoa đêm ở Thái Lan. C. Thuỷ, H. Dung và tôi đă đi lang thang mấy tiếng đồng hồ khắp cả hai dẫy phố để ngắm hoa. Phố Hoa ở đây như một rừng hoa vậy. Hoa đủ màu, đủ loại khoe sắc. Đèn điện vàng sáng trưng càng tôn thêm sắc hoa rực rỡ. Trên đường phố, người người đi lại tấp nập như thể lúc này chợ mới chỉ vừa bắt đầu mặc dù đă quá nửa đêm. Ba chị em đi mải mê nh́n ngắm. Chúng tôi ngồi chơi xem một đôi vợ chồng già người Hoa bó Lan. Hoa Lan trắng thơm ngào ngạt. Hai cụ già b́nh thản, yên lặng ngồi làm bên nhau. Cụ ông dỡ hoa từ bó lớn ra và chuẩn bị lạt c̣n cụ bà th́ ngồi xếp hoa và bó. Họ ngồi yên lặng không trao đổi một câu. Tôi tưởng như trong suốt cả buổi tối đó hai người sẽ chẳng nói ǵ với nhau. Họ ngồi đó mải miết làm nhưng tôi nghĩ và tôi chắc hai cụ rất hạnh phúc khi có nhau. Có lần một cậu bạn tôi nói bạn cảm thấy yên b́nh khi được ngồi bên cạnh người thân của ḿnh. Chỉ cần yên lặng ngồi bên nhau cảm nhận được sự có mặt của người kia, cảm thấy ḿnh không lẻ loi là bạn thấy hạnh phúc b́nh an. Hạnh phúc quả là giản dị phải không bạn.

 

Chúng tôi ngồi nghỉ trên thùng một chiếc xe ô tô chở hàng, chắc là của một gia đ́nh nào đó chở hoa đi chợ bán. Bây giờ hoa đă được chuyển hết vào chợ nên họ để xe lại ngoài đây. Trước mặt chúng tôi là một xe bán ...hoa. Tôi không biết gọi tên loại hoa này là ǵ. Nó gần giống với nụ Nhài nhưng to hơn, dài hơn và không có hương thơm. Tôi thấy hoa này được tết thành từng tràng và được dùng để cúng trong chùa rất nhiều. Với hoa nhỏ không tính thành bông, thành cành, người Thái bán hàng bằng cách cân hoa. Hai vợ chồng người bán hoa trước mặt chúng tôi rất đắt hàng. Họ luôn tay xúc hoa để cân và họ làm rất chính xác ít khi tôi thấy họ phải rút bớt lại. Hoa ở Thái rất đẹp và rất rất rẻ nữa so với hoa bán ở Việt Nam. Tôi c̣n tính đến chuyện đi buôn hoa nữa cơ đấy :-). C. Thuỷ làm một phép tính nhanh để xem nếu có một chàng trai đem dâng tặng người con gái ḿnh yêu một triệu đoá hoa hồng th́ không biết sẽ thành bao nhiêu tiền nhỉ. Hai trăm mười triệu đồng tiền Việt. Chúng tôi trêu nhau thế th́ lăng phí quá mà hoa th́ rồi sẽ tàn hay bảo chàng tặng ta một mảnh đất, một ngôi nhà....

 

....Một ngôi nhà kiểu Pháp, một vườn rộng với cây trái xanh tươi, những gị hoa lan đung đưa dưới ánh nắng ban mai, tiếng chim hót líu lo trong vườn, dưới giàn hoa Tigôn, một nàng con gái ngồi đọc sách trên ghế xích đu. Nàng cầm sách trên tay nhưng tâm hồn c̣n đang mộng tưởng tới một kẽ lăng tử vô h́nh nào đó đă cài hoa vào cánh cổng nhà nàng mỗi lúc đi học về.....một bó hoa dại được đặt trên cửa sổ....một cành hồng được kẹp trong trang sách....Hỡi các chàng trai, các chàng có biết những người con gái chúng tôi muốn được quan tâm tới không phải là những đồ vật đắt tiền, những món quá đắt giá cái chúng tôi muốn là sự tinh tế của món quà tinh thần mà các vị mang đến cho chúng tôi.......ôi....

 

Cuộc đời em vo tṛn lại

Ném vào cuộc đời anh

Nó sẽ lăn sâu tận đáy

Cuộc đời anh

Sâu cho đến tận ...Cái chết

Trời ơi

Làm sao có một cuộc đời

Để cho tôi ném cuộc đời ḿnh vào đó

Mà không hề cân nhắc đắn đo

Rằng: Cuộc đời ấy c̣n chưa đủ...(3)

 

_________________________________________________________________

(1) Cô đơn trong tập Chiêm Bao của Ngô Văn Phú

(2) Hài cú của Shiki

(3) Không đề của Lâm Thị Mỹ Dạ

Tiếp phần sau: 

Back ] Up ]

 

Về đầu trang  Diễn đàn  Sử dụng & bản đồ trang web    Liên lạc với chúng tôi    Cài đặt font UNICODE    Cài đặt bộ gơ Vietkey