Make your own free website on Tripod.com

Bản quyền : TBG. Cập nhật ngy :03/29/2002  

Xin cảm ơn mọi kiến đng gp, bi viết, tranh ảnh.

 

K H Giang 1998

 

Nguyễn Thanh Huyền

 

Đm nay trăng mười su, sng rỡ. Mnh nhớ những người bạn H Giang qu. Muốn viết lại một điều g đ cho mnh, cho một lc no đ khi cuộc đời chỉ ton những điều buồn tẻ. V từ Bạn xin được dnh cho chn người bạn thn yu trong chuyến đi nhiều kỷ niệm ấy.

 

***********************************

 

Đ lu lắm rồi ta mới lại được l ta, tm về với thi lang thang ngao du phng đng ngy xưa. Ta đ dường như qun mất những thng nm rong ruổi theo những con đường suốt một thời sinh vin nng động. Ta đ qun tiếng sỏi lạo xạo trưa h kh tịch một gc no đ ở Huế; qun những buổi chiều u buồn khc cng với những cơn mưa rả rch v nhớ nh, nhớ bạn; qun những bnh minh lần theo những con lạch vng miệt vườn đồng bằng Sng Cửu long; qun những mn n đặc sản của những vng qu ta đ đi qua; qun những cu chuyện đầy nước mắt về con người, số phận ta được nghe trong những lần ngao du ấy. Ta đ qun đi, lao vo cng việc, khp kn trong bốn bức tường, ngập chm những con số, kế hoạch, dự tr ....

 

Thế rồi chẳng ngờ mọi thứ đổi thay. Bạn đưa ta vo thế giới m lu lắm rồi, ta đ qun, n tồn tại. Thế giới của thin nhin hoang dại, của những cảm xc bản nng. Ta như đứa trẻ chạy những bước đầu tin trong đời, vội v liu xiu. Tất cả đ lm cho ta rung động: một nt nhn của đứa trẻ bn đường; một cu ht bng quơ của người bạn đồng hnh; một cnh đồng la vng ươm dưới rng chiều vng sẫm; một gia đnh người Mo lc tc đi về sau phin chợ; một cu đa của cnh li xe đường trường. Ta như lặn ngụp trong những đỉnh cao của cảm xc: yu thương, m đềm, sung sướng, sợ hi, mạo hiểm, t m.... V hơn thế l vẻ đẹp của thin nhin, con người. Tất cả đ lm ta ngộp thở. Bỗng chốc ta thấy yu cuộc đời ny đến thế, yu những con người xung quanh ta, yu đất nước đến quặn lng. Sao ta cứ đi tm vẻ đẹp nơi đu, khi m n hiện hữu ngay đy, ta c thể với tay ra l chạm được vo n.

 

Bạn c biết bn tay của bạn đ lm cho ta rung động. Tay ta trong tay bạn chở che, ngăn đi cơn gi lạnh đến cắt da cắt thịt. Bạn c biết những cu ni v tư của bạn lm cho ta thấy như cuộc đời ny sẽ trẻ mi.

Bạn c hay ta đ gần như t dại v tr đa giả chết của bạn. Ta đ ht ầm ln khi biết đ chỉ l một trong những tr đa tai ương của bạn m chẳng giận bạn cht no. Bạn chắc khng biết nh nhn v cử chỉ dịu dng của bạn ta khng thể qun. Ta như thấy thế giới ny huyền b hơn khi được bạn kể cho nghe về kh cng v php nhiệm mầu của n. Những gc ảnh bạn thể hiện lm cho ta xc động. Ta thấy cuộc sống đa dạng v phong ph hơn nhiều khi nghe những cu chuyện về những kỷ lục phiu lưu của bạn. C tnh mạnh mẽ v sự tho vt như l bản chất của bạn đ lm cho ta cảm phục....

 

C bao nhiu điều về những người bạn quen đ lu giờ mới biết. Tự trch mnh qu ngu ngơ trong thứ tnh cảm giản đơn, khng điều kiện v lu bền nhất: tnh bạn.

 

Ta như đứa trẻ tập đi: lần đầu được nhổm ln để ngắm nhn ton bộ khng gian ba chiều của thế giới xung quanh. Ta ngơ ngc để mặc cho tm hồn cảm nhận mọi cảm xc mới. Rồi để cho n tự nhin thể hiện. Ta lặng lẽ ngắm nhn bạn b, ngắm nhn bất cứ ci g lọt vo mắt ta. Thế rồi một ngy ta thấy mọi điều sao thn thuộc đến thế. Tiếng thở trong đm của bạn khng cn xa lạ nữa. Bỗng chốc sao thấy nhớ nhung. Những vết thương chưa lnh của người bạn mới quen lần đầu cũng lm ta lo lắng. Ta muốn m chặt bạn để mong truyền sang bạn cht hơi ấm nhỏ nhoi giữa ni rừng lạnh gi. Ta cố lm bạn tỉnh ngủ, qun đi cơn đi để đi tiếp con đường di. Ta lặng đi giữa thin nhin ni rừng hng vĩ, nắm chặt tay bạn để biết l mnh cn đang ở trn dương gian.

 

 

***

 

 

Cn nhớ Việt Tr đn chng mnh rất khuya, cả thnh phố vừa chm trong giấc ngủ. Một thnh phố mới lớn với ci mi hng hng của g trai mười bảy tuổi. Tụ tập n đm rồi về phng ngủ, chng mnh vẫn cn nhn nhau với nh mắt lạ lẫm, d chừng. Bạn đến muộn hơn những người khc sau một hnh trnh cng tc lu ngy. Bạn mang đến nt xng xo của kẻ đ qu quen với việc nay đy mai đ.

 

H Giang - thị x vng bin với ci bản sắc gồm nhiều bản sắc. Thị x như tự bằng lng với bổn phận đơn thuần lm một chốn lại qua. Cảnh vật con người c ci g trơ khấc, thẳng toẹt, v rất ngoại lai: kể cả mn bnh cuốn đm m chng mnh tranh nhau ăn như những kẻ được ăn lần cuối; kể cả những qun karaoke đn mờ với những nng nhạn đm nhoẹt nho phấn son. Đu đ người ta đang hối hả xy những con đường, hy vọng sẽ đắp ln ci vẻ mệt mỏi trong đm một sức sống phải c của một thị x cửa khẩu.

 

Mo Vạc - chỉ ci tn thi đ lm ta chộn rộn. Từ lu trong tiềm thức của ta địa danh đ đ thnh trạng từ chỉ những nơi chốn xa xi lắm, nguyn thuỷ lắm. Vậy m bạn đ đưa ta đến nơi ny, nơi m trong mơ ta cũng khng bao giờ đến được. Bạn đưa ta đi xuyn qua cao nguyn Lang Đam, ln sương m cn lang thang hờ hững. Bạn gập người trn những vng cua qua đo Cổng Trời. Ta thầm mong mnh c cnh để hai đứa cng bay ln qua bn kia đo. Ta cố ht căng lồng ngực mi thng tinh khiết nơi những cnh rừng Yn Minh xanh mt. Bất gic nhận ra l thng v thời gian thật giống nhau ở một điểm: chỉ c họ mới hiểu tnh yu đng qu đến chừng no. Bạn đưa ta đi xuyn mn đm, xuyn qua những đoạn đường đang lm dở dang gập ghềnh đầy sỏi đ. Thỉnh thoảng leo lt đu đy nh đn mệt mỏi, hắt ra từ ln của những đội cng nhn lm đường. Ta v bạn trong bng đm mờ ảo, một bn l vch ni, một bn l vực su, chỉ c tiếng động cơ r rầm trong ci lạnh của đm miền ni. Bn bạn, ta thấy mnh yếu ớt như nng cng cha bn chng hiệp sĩ dũng mnh thời trung c?. Lỳc đ, với ta, bạn l sức mạnh duy nhất hiện hữu đưa ta ra khỏi nỗi sợ hi, hiểm nguy.

Ta đến chợ Mo Vạc vo một ngy chủ nhật đẹp trời. Gi hanh trong ci nắng hanh lm ửng hồng đi m cc c gi vng cao trong bộ vy rực rỡ nhiều mu chỉ mặc vo những dịp chợ phin. Những người đn ng c khun mặt th kệch, chằng chịt nếp nhăn v thời tiết, v lao động v v rượu gật g bn chảo thắng cố. Thật lạ đn ng ở đu cũng thế, họ lun c một quyền uy v hnh với phần cn lại kia của nhn loại, điều đ bất chấp thời gian, tn ngưỡng, tn gio, tuổi tc, trnh độ v dn tộc. Khi đi chợ, họ chễm trệ trn lưng ngựa để vợ con lẽo đẽo theo sau. Khi về, vợ con vẫn kin nhẫn theo sau chỉ khc l giờ đy ci thn xc mềm oặt v rượu của họ được vắt qua lưng ngựa. Người dn ở đy c một nh nhn lạ lắm, một ci nhn ngơ ngc, trong trong v sợ sệt. Với họ dường như mọi gi trị vật chất c thước đo khc hon ton với thế giới m từ đ ta đến.

 

Ta nhớ bạn cao vượt ln giữa đm người trong phin chợ, vc chiếc my lang thang để bắt đầu thực tập cho một niềm đam m mới. Ta nhớ bạn nheo mắt để tm cho được một khung nhn đẹp cho bức ảnh của mnh. Ta nhớ bạn nhn tay thử tất cả mọi thứ lạ m bạn nhn thấy ở chợ. Cả lũ chia nhau ci bnh trưng khng thịt nhạt thếch. Ta nhớ bạn cố học cho được cc số đếm của người dn tộc rồi thực tập bằng việc mặc cả mua những hạt c ch kh to bng ngn tay ci.

 

Ta lang thang ra bưu điện huyện đơn giản chỉ muốn biết người dn ở đy lin lạc với thế giới bn ngoi như thế no. Ta bắt gặp một anh lnh rời chốt xuống bưu điện để nhận thư nh. Khun mặt anh khng dấu nổi niềm vui khi nhn nt chữ của người thn. C bưu t mắt cười bing biếc khi thấy anh qun bưu gh vo. C ai đ đang go ln trong điện thoại gọi mẹ v ni anh nhớ nh lắm. Một c gio vng cao thng bo cho bạn rằng tết ny sẽ về qu n tết. Bọn trẻ con lấy bưu điện lm sn chơi v chng chn cảnh lẽo đẽo theo mẹ mặc cả từng mn hng. C lẽ v tri đất cứ lặng lẽ quay quanh trục của n nn cuộc sống ny ở đu cũng c nhiều nt tương đồng.

 

Từ Mo Vạc sang Đồng Vn bạn đưa ta đi men theo con sng Nho Quế dọc bin giới. Cảnh những chiếc vy hoa đi chợ về, cảnh bọn trẻ con to tc sau phin chợ lm tm hồn nhạc của bạn nổi hứng. Ta nhớ ci cch bạn nghing đầu ht bi Đi học m đứa no cũng thuộc từ thuở mới cắp sch tới truờng. Cũng chẳng ngn nổi cảm hứng trn ngập, ta bật ht theo bạn.

 

Bạn bảo Đồng Vn c nt giống Hội An. ừ th cũng phải c một l do g đ m bao người trong lớp cha mẹ ta đ được điều động ln đy để giữ ci thị trấn xinh xắn ny hồi đầu thập nin 80. Mi chợ cong vt kiu sa. Nh sn gỗ ọp ẹp theo tiếng bước chn thời gian. Bc đồ tể người gốc Trung Quốc, c cụ tổ ba đời bn thịt ở chợ Đồng văn cắt miếng thịt chnh xc đến từng hoa. B chủ qun phở đẫy đ trn phố chợ c ci nt hao hao như những người đn b chủ cc hiệu bun ta gặp quanh khu phố cổ dưới H Nội. Ta tự huyễn hoặc mnh bằng một cu chuyện phiu lưu về một cuộc đời lưu lạc.

 

Bạn cn nhớ đm đốt lửa ở Đồng Vn. Bạn phồng m thổi để cho lửa lm long lanh đi mắt ta. Cả lũ lắng nghe tiếng suối chảy rc rch, co lại với nhau v sẻ chia tm trạng với bạn về một cuộc tnh đơn phương đ qua tự lu lắm rồi. nh trng khuyết sng rực trong đm. Ta v bạn ngửa cổ để tm sao Bắc Đẩu. Hai đứa reo ln khi nhn thấy sao đổi ngi. Những ngi sao vừa xa như đồng tnh với lời nguyện cầu của ta cho thời gian dừng lại. Ci lạnh của sương đm ngấm vo chng mnh, ta ko o che đầu mong bạn sẽ ấm hơn. Khuya lắm bọn mnh mới đi ngủ. Sng dậy bạn đnh thức ta bằng đĩa nhạc lc no cũng bn mnh. V ch, ta cuốn chặt mnh trong chăn với một cảm gic thật dễ chịu. Cuối cng ta cũng phải đầu hng v đi bn tay nhng nước lạnh của bạn.

 

Trn con đường từ Đồng Vn về H Giang bạn đưa ta rẽ vo nh Vua Mo Vương Ch Snh. Những cu chuyện bạn kể đ lm ta qu ngạc nhin v sự km hiểu biết của mnh. Những dấu tch cn xt lại trong ci xm Mo ny đủ để cho ta nhận ra một thời hong kim của một đế chế. Nh Vua Mo dựng trn khu đồi cao nhất trong lng. Để vo đến nh phải đi qua nhiều lớp cửa, những biển chữ sơn son thếp vng giờ đ ngả mu, lẩn trc. Đứng từ trong nh c thể nhn thấy r người đi ln từ lớp cửa ngoi cng. Một sự sắp xếp đầy quyền uy v thống trị. Ngi nh gỗ của vua Mo đ ọp ẹp lắm rồi. Hậu duệ của cụ giờ cũng chia nhau nh trn nh dưới. Dường như mọi người đ chấp nhận một cuộc sống mới, cố qun đi ci kịch bản đầy vương giả m lẽ ra họ được hưởng.

 

Bọn trẻ con ở đy đều được mặc một mu xm kinh điển của người dn miền ni. Một xm nhỏ thi m nhiều trẻ con v cng. Ta v bạn tu tt chia kẹo, chia sch bt cho chng. Thế mới biết ci cảm gic của người mang nh sng văn minh đến vng su vng xa.

 

Bản Mo đ li sau dưới chn thung lũng. Chỉ c l cờ Tổ quốc bay phấp phới nơi sn truờng l cố nhoai ln để tạm biệt chng mnh. Bất gic nhận ra ta c chung một thứ với người dn vng xa ny: l cờ đỏ sao vng.

 

Ta cn nhớ trn đường bạn kể say sưa về một vết nứt địa chấn m ta đ bỏ qua khng nhn thấy. Giọng kể của bạn đầy thảng thốt v được chứng kiến một sự kiện thin nhin m phải lu lắm mới xảy đến một lần.

 

Trn đường về lại H Giang mnh nghỉ trưa tại rừng thng Yn Minh. Cả bọn thiếp đi trong tiếng r ro của l, trong bng xanh của những tn thng v trong tiếng thở rất khẽ của tiết thu miền ni.

 

Ci quyết định kh khăn nhất của bạn v ta l c tiếp tục chuyến phiu lưu sang Cao Bng hay khng. Như kẻ đ tm thấy một bờ vai để nương tựa, ta để bạn quyết định cho những g ta sẽ lm. Với một kẻ m ngao du đ l mu thịt, Cao Bằng l qu quen với bạn. Vậy m bạn đ chấp nhận một hnh trnh mới với nh?ng cung đường xa lạ, chưa hề biết ci g đang chờ đn. Phải chăng v bạn muốn ta được trọn vẹn kỳ nghỉ của mnh.

 

Bạn cn nhớ con suối rộng trn con đường từ H Giang sang Bắc M. Chng mnh lặn ngụp như trẻ ln ba. Ci thi ngượng ngập của những kẻ được gio dục trong mi truờng văn minh giờ đ biến mất. Ta trở lại l ta như thuở mẹ đẻ cha sinh. Bạn giữ hai tay ta ngay trước mũi một con thc đổ gập xuống. Ta thả mnh cho nước cuốn đi v tin l c bạn đang giữ tay ta thật chặt. Nước bao giờ cũng thế, n lm cho con người sảng khoi v phng đng hơn. Chng mnh cười trong trẻo v tư như lũ học tr khng bao giờ c bi kiểm tra.

 

Thị trấn Bắc M liu xiu bn bờ con sng Gm hung dữ. N lm ta nhớ đến những xm nhỏ ven sng m tất cả chỉ l tạm bợ. Cả thị trấn nằm dọc theo một con đường ngắn, hai đầu l hai vch ni. Nh ở đy lm bằng gỗ khng c mng, san st liền kề theo lối sống phường hội. Nh no cũng bun bn một ci g đ. Nhớ nh qu cả bọn chạy bổ vo bưu điện gọi về cho mẹ. Hỡi i những kẻ lang thang, thiết tưởng tri tim đ lạnh lng truớc những tnh cảm như thế sau bao hiểm nguy cc ngươi đ trải qua.

Mnh vượt sng Gm vo một hm trời quang my tạnh, nước lững lờ. Lần đầu tin ta qua sng bằng chiếc b tre mỏng mảnh. C bạn ở bn, sao ta chẳng thấy lo lắng g, kể cả đy sng su hay thnh lnh cơn lũ. Cy cầu gi cỗi bắc qua sng đ gy lu rồi. Con đường sang Bảo Lạc từ lu khng mấy người qua lại. Rừng được thế lấn hết lối đi. Cy cối mọc um tm rậm rịt. Bạn cố gắng dng ci ưu thế tuyệt đối của đn ng l định hướng để tm đường. Qu trưa th mnh cũng đến được một thị trấn no nhiệt. Hai đứa trn mắt trước cảnh hng đống người được chất đầy ln thng chiếc xe tải chở hng. Bc phụ xe đi xung quanh thng xe để thu tiền v. Tiếng người, tiếng gia sc ku ầm ỹ như ở bất kỳ một bến xe khch no.

 

Trong qun cơm ở chợ Pc Miều, bạn ni chuyện với cnh li xe đường trường như thể bạn l một người trong số họ. Ta ngỡ ngng v khng biết phải tin vo những g ta đang nghe hay những g ta cn nhớ. Những người đn ng ni về những hnh trnh để đời trong mấy chục nm lăn lộn trn đường của họ. Vậy m họ phải thốt ln thn phục về hnh trnh bạn đ đưa ta qua. Những người đn ng v bạn cng nng chn. Ta hốt hoảng c phải l bạn đấy khng.

 

Nh nhem tối ta đến được Bảo Lạc. Dng suối lấp lnh nh bạc pha trước nh khch huyện. Bạn đưa ta lần từng bậc đi xuống bi sỏi ven suối. Mc nước suối cho ta gội đầu, bạn cố dội nhẹ hy vọng như thế sẽ lm nước suối bớt lạnh đi. Bạn dội nh trăng vng rực, lng lnh ln những lọn tc ta.

 

Ta cn nhớ tại đy ta ngy thơ sa chn vo một tr đa qui c của bạn. C lẽ bạn muốn mang đến cho ta một cht sợ hi của kẻ đang lm một việc gian tr, một cht gấp gp của kẻ trốn chạy nn đ bịa ra cu chuyện tẩu thot khỏi Bảo Lạc chng. Dẫu vậy cũng xin cảm ơn bạn đ cho ta nếm trọn mi vị của những miền cảm gic.

 

Mnh đi qua mỏ thiếc Tĩnh Tc lc chiều t. Nhn từ trn ni xuống thị trấn ny như một sa bn với hng trm bng điện nhỏ xu. Ci đch pha trước l thị x Cao Bằng. Đi, mệt đến gần như mất tr. Hai đứa lầm lũi đi trong đm cố ni chuyện vui để qun đi cơn đi. Bạn dỗ ta chợp mắt cho đỡ mệt. Nhưng lm sao ta c thể ngủ khi biết l bạn đ kiệt sức lắm rồi. Nửa đm mnh mới đến được địa phận tỉnh Cao Bằng. Dừng lại giữa đường để nghỉ một lt. Bạn mệt qu khng km được những lời gắt gỏng vu vơ. Ta chợt nhớ lời mẹ dặn rằng trong người đn ng, d nghĩa kh đến đu, cho đến khi chết đi vẫn lun c một đứa trẻ, người phụ nữ phải lun hiểu v biết dỗ dnh đứa trẻ trong người đn ng ấy. Ta cố gắng vỗ về bạn, hy vọng cht t được như người phụ nữ mẹ mong.

 

Đang m mẫm trong đm trn con đường đầy đất sỏi, bỗng bắt gặp một con đường nhựa phẳng l cắt ngang. Khng dấu nổi vui mừng hai đứa h reo sung sướng. Đy rồi con đường dẫn vo trung tm thị x. nh điện lung linh ở pha xa như vẫy gọi. Bạn tỉnh to trở lại, bắt đầu sục sạo li ra trong kho tng cc kinh nghiệm nay đy mai đ của mnh một chỗ tr chn cho cả bọn. Đm đầu tin sau rất nhiều đm, ta được ngủ trn một chiếc giường m trải ga trắng muốt, phng rộng thnh thang, c ban cng nhn ra con sng chảy vắt ngang thị x. Ta thiếp đi trong lng tự hỏi khng biết chiếc o ta giặt cho bạn c kịp kh vo sng mai khng.

Đường từ Cao Bằng đi thc Bản Giốc phải qua Trng Khnh, qu hương của những quả hạt dẻ to bằng ngn chn ci mnh được biết đến qua bi tập đọc lớp hai. Chiếc xe thn yu của chng mnh giờ phải chất thm gần chục cn hạt giẻ. Bạn kin nhẫn buộc hnh l, chắc đ thầm than rằng đn b quả l lng tham khng đy.

 

Thc Bản Giốc - cc bạn của ta sẽ ni rất nhiều về vẻ đẹp thin nhin kỳ diệu ny. Ring ta c một điều, ta mong bạn biết rằng, nếu như sau ny c một lc no đ ta quay lại đy th ta sẽ nhớ bạn nhiều lắm. Ta sẽ nhớ ci cy hai đứa vắt vẻo ngồi. Nhớ để trnh cho ta khỏi bị lạnh v tiếp xc qu nhiều với nước, bạn đ bế ta vượt qua suối. Ta sẽ nhớ bạn đ dắt ta leo qua những vch đ đầy ru thẫm nước, dưới ln mưa bụi bắn ra từ dải thc ầm o. Hai đứa ngửa mặt ln, để mặc cho những hạt bụi nước nhỏ li ti mơn man da thịt. Ta đ muốn lm một điều g đ hay đơn giản muốn ht ln để biểu hiện xc cảm đang trn ngập trong ta. C lẽ bởi ta đ chẳng dm thể hiện lng mnh lc ấy, nn cho đến giờ ta vẫn khng biết gọi tn cảm xc đ l g.

 

Ngy cuối cng mnh đi thm hang Cốc P. Rồi từ Cốc P qua Cao Bằng xui về H Nội. Ngy cuối cng ta thấy sao nặng nề đến thế. Đường đi ơi ngươi hy di ra nữa đi hay l thời gian vậy, hy ngừng tri đi. Ta đ qua nhiều cuộc hnh trnh, nhưng chưa bao giờ ta lại mong n đừng kết thc như lần ny. Bạn an ủi ta bằng cu ht Chia tay hong hn. Ta khc thầm trn lưng bạn v mới thế thi đ thấy nhớ nhung tất cả. Ta nhớ sng sng bạn buộc gọn hnh l để lấy chỗ ta ng?i. Ta nhớ bạn lun bật đi để đnh thức ta dậy. Ta nhớ bạn xoa mi đi tay mnh để truyền nốt số cng lực đ cạn kiệt cho ta. Ta nhớ bất cứ lc no ta cũng c thể nghing đầu ngủ gục trn đi vai mạnh mẽ của bạn. Ta nhớ bạn cố đi thật kho trn con đường đầy sỏi đ để trnh cho ta những c sc tung người. i, nỗi nhớ....

 

 

***

 

Ta như đứa trẻ tập đi: cứ cắm đầu lao theo qun tnh, muốn dừng lại phải c người giữ hoặc phải ng xuống. Ta những muốn gi như hnh trnh ny cứ ko di như con đường trước mắt để ta chạy theo. Bạn đ đỡ ta v đưa ta về thực tại. Trước bạn sao ta thấy mnh qu b nhỏ. Tất cả mọi thứ trn đời ny nếu đ c bắt đầu, sẽ c kết thc. Đứa trẻ trong ta đ qu ngốc nghếch để hiểu ra điều ấy.

 

Tất cả rồi sẽ chỉ cn l kỷ niệm. C một điều ta chưa bao giờ ni ra, sợ rằng lời lẽ l qu nhạt nho cho một điều như thế: ta muốn xin được cảm ơn bạn, v tất cả những g bạn đ mang đến cho ta, m c nhiều điều trong số đ, bạn khng bao giờ biết được n c nghĩa thế no đối với ta. Hy cho ta được một lần cảm ơn số mệnh đ mang bạn cng chuyến đi đầy kỷ niệm ấy đến với ta. Dẫu vẫn biết c thể ta rồi sẽ c những chuyến đi kỳ diệu với những sắc mu khc, dẫu vẫn biết rồi thời gian sẽ tri đi, ta trở lại với đời thường đầy toan tnh, ta sẽ đổi thay với nm thng, nhưng xin hy một lần thi cho ta được ni ln cảm xc của mnh để c thể rồi sẽ qun đi sau đ.....

 

H nội cuối Thu 1998.

 

 

 

Tiếp phần sau: 

Back ] Up ] Next ]

 

Về đầu trang  Diễn đn  Sử dụng & bản đồ trang web    Lin lạc với chng ti    Ci đặt font UNICODE    Ci đặt bộ g Vietkey